Dec 23

Dòng chữ phai nhòa trên cát,
Biển xóa đi từng dấu chân in hằn,
Ngọn sóng xô vào giấc mơ đêm hôm nào,
Tay cầm tay nghẹn ngào như không nói.
Bờ cát vẫn gọi tên anh,
Ngọn sóng vẫn chờ bước chân anh quay về.
Dù biết ta đành mất nhau mãi mãi,
Sao tim em luôn mong chờ 1 ngày.
Khóc cho lần yêu cuối để nước mắt tan vào mưa nhớ. Dẫu biết bàn tay ấy sẽ ấm áp bên bàn tay khác. Lối đi nào cho em, em đi tìm 1 cơn mưa,
Lối đi nào cho anh, anh đi tìm hạnh phúc riêng.
Bờ cát vẫn chờ con sóng dẫu biết sóng bây giờ xa lắm. Ngồi gấp những vì sao ước, chúc anh được hạnh phúc. Dòng chữ năm nào trên cát nay tan vào tận hư vô.
Thôi nhé anh từ nay em chôn vào sâu trái tim bóng hình anh.

——————-
“Ký ức vẽ nên những hình hài vô thức…”

Trời chiều thường bảng lảng trong không gian rộng lớn, như ngoài biển chẳng hạn. Đó là cách thời gian níu kéo lại những gì đẹp đẽ nhất của một ngày. Continue reading »

Sphere: Related Content

Dec 20

Last night i studied english at Duong Minh Language School. My class study from 7:45 PM to 9:10PM. We studied speaking english with foreign teacher then we get some classmates to make a group to discuss about something. We can choose topic to talk and my friend choose talk about Merry Christmas in VN and other country.

My group have three people , two girls and me shy One of them is beautiful and pretty. Sometime I and her usually sms for each other in midnight..but only friend not more than

When i out skul, immediately i drive vespa to company and go to North Wind coffee with Mif. First i and Mif eat together. Miss.Tram, Mr.Vietwow and Mr.Loi come there when both of us was eating . They take something to drink and chatting. After i stopped eat, i take a cup of coffee to over9 tonight and we were talking about our life. We return home at midnight. Now i’m writing diary..when i finish this entry i continue study for myself.

Today i’m thinking a lots of thing in my mind.

How to Stop Worrying and Start Living

Sphere: Related Content

Dec 09

Đúng 11h25′ AM ngày 04-12-2007 GMT+07:00 tiếng điện thoại trong túi quần bỗng rung lên và sau tiếng alo thì mình nghe đầu dây bên kia là giọng nói nấc nghẹn với lời của mẹ: “Nghĩa ơi, bà nội mất rồi, con tranh thủ sắp xếp về quê nha…” Ngay lúc đó, tôi cảm thấy điều gì nghèn nghẹn ở cổ và kiềm chế để không bộc lộ ra ngòai. Sau cú phone đó thì tôi lại nhận được phone của cô tôi, cô tôi cũng hẹn qua chở cô về, tôi delay với cô là 2h30 nhưng cô lại lo nên về nhà trước tôi…và cũng may mắn là cô đã quyết định Continue reading »

Sphere: Related Content