Aug 29

-Stress là một điều không thể tránh được trong suốt cuộc đời một con người, mà chúng ta chỉ nhận diện ra nó khi có cái gì đó nó đè nặng lên tâm hồn ta, làm ta bần thần, bứt rứt, khó chịu, khổ sở, lo âu…

-Như thế thì nó là một hiện tượng rất là thông thường trong cuộc sống, nhất là trong thời đại khoa học này mà có người còn gọi là “thời đại phiền não” (age of anxiety), vì cuộc sống lúc này là vội vã, xô bồ, bon chen…!

-Có thể nói những hiểu biết về stress là kết quả nghiên cứu từ năm 1930 cuả một bác sĩ người Canada, ông Hans Selye, nên người ta coi ông là cha đẻ cuả lý thuyết về stress…

Stress là gì?
Continue reading »

Aug 28

LDP

Aug 25

Sorry seems to be the hardest word (Elton John&Blue)

What I got to do to make you love me?
What I got to do to make you care?
What do I do when lightning strikes me?
And I wake to find that you’re not there?

What I got to do to make you want me?
What I got to do to be heard?
What do I say when its all over? (babe)
Sorry seems to be the hardest word

It’s sad, so sad
It’s a sad, sad situation
And it’s getting more and more absurd
It’s so sad so sad
Why can’t we talk it over?
Oh it seems to me
Sorry seems to be the hardest word

What I do to make you want me?
What I got to do to be heard?
What do I say when it’s all over?
Sorry seems to be the hardest word

(Elton John)
It’s sad, so sad
It’s a sad sad situation
And it’s gotten more and more absurd
It’s sad, so sad
Why can’t we talk it over?
Oh it seems to me
Sorry seems to be the hardest word

Yeh…..sorry
Nah…….
Sorry

What do I do to make you love me?
What I got to do to be heard?
What do I do when lightning strikes me?
Yeah…..What do I got to do?
What do I got to do?
When sorry seems to be the hardest word

Translation:

Lời xin lỗi dường như là quá khó- Blue & Elton John

Anh phải làm sao để được em yêu?
Anh phải làm sao để em chú ý ?
Anh phải làm gì đây trong cơn choáng váng ?
Và anh tỉnh giấc và ngỡ ra em không còn ở nơi xưa

Anh phải làm gì để em cần có anh ?
Anh phải làm gì để anh được lắng nghe ?
Anh phải nói gì khi mọi điều đã hết ?
Lời xin lỗi dường như quá khó làm sao

Buồn và buồn
Chỉ một cảm giác buồn nặng trĩu
Nỗi buồn đến lặng lẽ và kỳ lạ
Buồn làm sao
Vì sao hai ta không thể nào nói hết
Hay là vì trong anh
Lời xin lỗi dường như quá khó làm sao

Anh phải làm gì để em cần có anh
Anh phải làm gì để anh được lắng nghe
Anh phải nói gì khi mọi điều đã hết
Lời xin lỗi dường như quá khó làm sao

Buồn và buồn
Chỉ một cảm giác buồn nặng trĩu
Nỗi buồn đến lặng lẽ và kỳ lạ
Buồn làm sao
Vì sao hai ta không thể nào nói hết
Hay là vì trong anh
Lời xin lỗi dường như quá khó làm sao

Ôi, anh xin lỗi

Anh phải làm sao để được em yêu ?
Anh phải làm sao để được lắng nghe ?
Anh phải làm sao trong cơn choáng váng ?
Anh phải làm gì đây ?
Anh phải làm gì đây ?
Khi lời xin lỗi dường như quá khó phải không em

Ca Khúc : Sorry Seem To Be The Hardest Word
Thể Hiện : Blue & Elton John
Xem Chi Tiết: Lời Nhạc & Download Tại Music.2Giay.Com

Aug 22

Chẹp…vậy là gần 4h sáng rồi mà có kẻ vẫn chưa chịu ngủ….Vừa mới dọn dẹp lại cho em yêu thì mới thấy cái schedule của 1 năm về trước…Càng ngày càng già rồi, trong tuần sau là cũng phải làm cái pyramid cho study mà thôi..Mà cũng chẳng phải study không, còn công việc nữa chứ nhỉ :D

One year ago…

Aug 19

Lại một lần nữa được biết cái cảm giác đau như thế nào ? Lại trở về như một con thú nhỏ bị thương…nó sợ đau..nó sợ bị tổn thương…nó lại sống khép kín hơn…thu mình vào một góc nhỏ hơn…

Vẫn để lại luôn là những dấu chấm hỏi ???

Từ mong chờ, hy vọng rồi đến thất vọng và cuối cùng, gần như là tuyệt vọng.

Giờ thì lại nhớ lại câu…

Bất cứ sự vật nào cũng có ngày tận thế, chẳng nhẽ bạn lại hy vọng rằng tình yêu có thể là một ngoại lệ sao ???

Nhưng mà chúng ta chưa yêu nhau mà nhỉ…Nếu có cũng chỉ là nó yêu em quá nhiều….chứ em chưa hề nói là yêu nó….ngay cả một từ thích nó…

Nó chỉ dám trách nó…không thể trách ai khác…Trách nó yêu em quá nhiều..

Trách nó vì cái bản tính ích kỷ của nó…

Nếu không yêu thì sao ích kỷ nhỉ ???

Với một người con gái khác làm như vậy liệu có nó care không…

Chấm hỏi vẫn chỉ là chấm hỏi….

Trong đầu chỉ còn suy nghĩ ngày mai họp xong rồi lại đi đâu ???

Aug 17

Ca Khúc : Giấc Mơ Chỉ Là Giấc Mơ
Thể Hiện : Hồ Ngọc Hà
Xem Chi Tiết: Lời Nhạc & Download Tại Music.2Giay.Com

Ðêm nay lại một đêm nữa

Em nhớ mong anh đến từng phút giây trôi qua vô tình

Anh đang ở một nơi xa em nhớ mong anh vô cùng .

Uớc sao mình đuợc bên nhau đêm nay

Giấc mơ chỉ là giấc mơ !

Em mơ về ngày xa xăm ta sống bên nhau

Không còn cách xa không còn mong chờ .

Em mơ đuợc ngồi bên anh ta nói với nhau bao điều .

Những vui buồn ta cùng trong tay nhau

Giấc mơ chỉ là giấc mơ !

Rồi anh cứ đi ,để rồi đây em vẫn mong chờ .

Vẫn thầm mong anh yêu nơi xa sống vui bình yên .

Ngày trôi mãi xa sao tình yêu vẫn cứ ở lại .

Tháng năm dài tình em héo khô

Theo bóng ai kia hững hờ.

Aug 14

Nghĩ là làm, cảm giác bấn loạn, muốn chạy đi thật xa. Trong lúc ăn cơm với em nó cảm thấy khó chịu, em có hỏi: “Mèo bị bấn loạn hả mèo”. Nó chỉ im và cười gượng…sau khi ăn xong thì tính tiền và 2 đứa bước ra khỏi quán. Nó còn nhớ rất rõ ngày hôm đó, bình thường 2 đứa sẽ ghé vào tiệm bán đồ uống và mua đồ uống. Nhưng hôm đó em lại đòi về thẳng công ty mà không ghé vào quán. Nó nhìn thấy những người đồng nghiệp của nó đang ngồi tại đó và có cảm giác là em không muốn gặp những người bạn đồng nghiệp của nó đang ngồi tại quán đó. Lý do có thể là do em ngại, nhưng ngoài tình huống đó ra thì lúc đó cũng còn 1 người khác cũng vừa tới quán đó. Người đó tên là H, cũng đang đứng tại đó mua nước. Nó lại suy nghĩ: Chắc em không muốn gặp H khi mà đang đi chung với nó, nếu như vậy sẽ làm cho em khó xử. Sau đó thì thấy em đi nhanh về hướng công ty, nghe điện thoại và giống như là không muốn cho nó biết là ai đang gọi. Mặc dù em không cho biết nhưng nó vẫn cảm nhận được điều gì đang xảy ra. Nó biết là em đang nghe phone của ai. Nó cảm thấy hụt hẫng, nhạt nhẽo…thấy cái gì đó khó chịu mà không thể nói ra với bất kỳ ai. Nó chỉ biết im lặng và cảm thấy gì đó nghèn nghẹn ở cổ.

Cảm giác khó chịu xen lẫn một chút ghen tị khi mà thấy em quan tâm một người con trai khác dẫn đến nó lại rơi vào tình trạng bấn loạn một lần nữa. Vậy là cứ suy nghĩ và suy nghĩ, nó hành động như một quán tính có sẵn…tắt lappy và lấy đồ bỏ đi. Nó muốn chạy đi thật xa, chạy tới một nơi sẽ không còn phải thấy em, sẽ không phải bon chen nhiều trong cái xã hội tấp nập này. Ngay lúc bỏ đi nó cũng chưa biết là sẽ phải đi đâu, rồi sẽ ở đâu…Chỉ biết làm theo quán tình và qua bến xe, book xe lên Đà Lạt. Trước lúc đi thì em có thấy nó bước lên taxi và gọi điện chúc đi bằng an. Dĩ nhiên là ngay lúc đó em cũng không biết rõ là nó đi đâu. Và đó cũng là cuộc gọi điện cuối cùng trong 2 ngày liên tiếp mà nó nhận được. Vì khi nó bỏ đi thì nó đã quyết định là off toàn bộ, lappy, cellphone…ko muốn liên lạc với bất kỳ ai cả.

Nói là không liên lạc với bất kỳ ai cả…thế nhưng nó cũng vác em lappy theo. Sau khi ngồi lên xe lúc đó là 3h15 thì xe bắt đàu lăn bánh. Trong suốt chuyến đi thân xác nó như một người bất động, chỉ ngồi một chỗ và nhìn ra cửa kiếng của xe. Lên đến đà lạt thì cũng đã 12h hơn. Đã hết chán chưa ? hmm…nực cười nếu đã hết chán ngay thì đâu có gì đâu nhỉ ??? tại sao lại chạy lên đây nhỉ…Nói như vậy chắc ai đọc được entry này sẽ tự có câu trả lời luôn rồi ha.

Sau khi bước xuống xe thì hỏi thăm số điện thoại taxi để contact và đi dạo vòng vòng. Cuối cùng cũng có số và mượn điện thoại của hãng xe và bấm gọi 063.511.511 kêu taxi tới. Chưa đầy 5 phút sau thì taxi đã có mặt tại địa điểm hẹn và nhảy lên xe. Chú tài xế mới hỏi là đi đâu…lúc đó chưa có biết là sẽ đi đâu cả, chưa có định hướng nên mới nói chở đi vòng vòng. Sau một hồi chạy vòng vòng trong trung tâm thành phố thì lại chạy lại khu Hồ Xuân Hương. Khi đang chạy thì nó nhìn về phía trước và thấy có ghế đá bên bờ hồ. Ngay lập tức liền nói chú taxi cho ngừng xe lại và nó chạy ra đó ngồi. Nếu nhớ không lầm thì ngồi khoảng hơn 30 min thì bắt đầu cảm thấy lạnh…thực sự mà nói lúc đầu khi bước ra khỏi taxi thì cũng thấy lạnh…nhưng nỗi buồn, sự dày xéo nó đã lấn át đi cái lạnh…dường như không còn cảm giác lạnh là gì ?

Sau khi ngồi ở đó xong thì lại quay trở lại taxi và chạy đi kiếm hotel. Dường như cái thói quen online thường xuyên, nói chính xác hơn là ghiền online của nó không bỏ được. Kể ra nó vẫn còn may mắn, lúc chạy đi kiếm hotel thì kiếm đến cái hotel thứ 2 là có wifi…Thế là thanh toán fee taxi và quay vào hotel nhận phòng.

Aug 14

In this world things come and go,
And we can’t know what the future may hold.
Nothing really stays the same,
And when we least expect it our lives are changed.

If something ever changes
And we happen to lose touch
Please know that I’ll always think of you
And miss you very much.
Continue reading »

Aug 13

Ngày 19/07/2008 là ngày mà nó bận rộn với khá nhiều công việc và cũng chính là ngày mà nó tiến hành ký hợp đồng chính thức với khách hàng của nó. Ngày đó nó vui vì nó ký được hợp đồng với số tiền không ít là $350. Thời gian hoàn thành hợp đồng trong vòng 1 ngày. Vì mệt và bận rộn, cộng với việc thức ăn ở quán làm khô khan, ăn trái giờ nên nó đã bỏ cơm trưa.

Cũng chính ngày đó là ngày mà em nhờ nó đi đón một người bạn mới ở Đà Lạt về. Vì quá khuya (2h sáng ngày 20/08) nên em không thể đi đón bạn đó được. Vì vậy nó đã nhận lời đi đón bạn đó dùm em mặc dù nó biết rằng là sáng ngày hôm sau nó hẹn em đi siêu thị. Sau một lúc liên lạc với bạn đó và trò chuyện với em thì 1h30 hơn nó nhận được điện thoại của người bạn đó. Do cũng khuya và nó thì hay đi taxi nhiều hơn xe máy nên sau khi nhận được phone thì nó lại cầm điện thoại và call 08.8181818 và sau khoảng 5 min thì có taxi chạy tới. Khi taxi tới thì nó leo lên xe và chạy qua đón bạn đó. Khi gặp mặt thì nó rủ bạn đó đi ăn và đi uống. Chạy ra coffee 42 để ăn và uống cùng một chỗ, nhưng giờ đó quá trễ nên nhà bếp đã nghỉ. Vì vậy chỉ còn nước uống, chẳng lẽ chạy vô rồi lại đi ra ngay. Thế là cũng kêu nước uống một chút rồi lại ra xe chạy đi tìm chỗ ăn. Trên đường về thì ghé vào quán hủ tíu trên đường Võ Văn Tần và kêu 2 tô hủ tíu. Tính từ bữa ăn sáng của ngày thứ 7 hôm đó cho tới giờ phút này thì nó mới được ăn tiếp….nhưng cả 2 không ai ăn hết. Vì sao ? Continue reading »

Aug 13

Nó quen em trong một hoàn cảnh cũng không có gì là đặc biệt, cũng đầu tiên là những câu nói xã giao bình thường…Ngày đầu tiên mà nó bắt đầu nói chuyện với em là 26/6/2008 4:06:29 PM. Chắc các bạn sẽ tự hỏi tại sao nó lại có thể nhớ đến như vậy đúng không ? Không đâu các bạn àh, sở dĩ nó biết rõ được ngày giờ là vì trong lappy của nó có lưu lại tất cả những gì mà nó và em chat. Cũng như các message giữa nó và các bạn bè khác. Lúc đầu quen em thì hai đứa chat rất vui và tự nhiên như những người bạn…Nếu nói rằng ngay lúc đó nó yêu em…thì có chăng cũng mới chỉ là yêu sắc đẹp của em mà thôi. Vì không ai có thể phủ nhận rằng là em không đẹp cả. Nếu các bạn nào nhìn vào mà nói em không đẹp thì có thể: 1 là do mắt nó nhìn nhầm, 2 là do mắt các bạn. Nhưng nó dám khẳng định rằng nếu 10 người gặp em thì chắc chắn là 9 người đã khen em đẹp. Chưa nói về tính cách của em.

Ngày đầu tiên nó quen với em, tiếp sau những ngày đó là những liên lạc qua cellphone, yahoo tuy nhiên nó và em chưa hề có một cái “date”. Mặc dù em và nó làm ở 2 công ty sát nhau. Nó biết em là ai nhưng em lại không biết nó là người mà em vẫn thỉnh thoảng thấy. Cuộc nói chuyện của hai người cũng chủ yếu xoay quanh những vấn đề cuộc sống, học hành, bạn bè của hai đứa. Và đặc biệt là về “chú vespa và chiếc vespa”. Không hiểu là do duyên số hay vì yếu tố nào khác mà cuộc nói chuyện của 2 đứa vô tình lại nói về nó và chiếc xe của nó. Chính từ ngày 08/07/2008 vào lúc hơn 5:00 PM thì nó đã cho em biết nó là ai sau khi câu hỏi của em lặp lại nhiều lần. :|

Heo Sua (7/8/2008 5:04:55 PM): hem choa tớ bix ih la ai ah>

Continue reading »