Nghĩ là làm, cảm giác bấn loạn, muốn chạy đi thật xa. Trong lúc ăn cơm với em nó cảm thấy khó chịu, em có hỏi: “Mèo bị bấn loạn hả mèo”. Nó chỉ im và cười gượng…sau khi ăn xong thì tính tiền và 2 đứa bước ra khỏi quán. Nó còn nhớ rất rõ ngày hôm đó, bình thường 2 đứa sẽ ghé vào tiệm bán đồ uống và mua đồ uống. Nhưng hôm đó em lại đòi về thẳng công ty mà không ghé vào quán. Nó nhìn thấy những người đồng nghiệp của nó đang ngồi tại đó và có cảm giác là em không muốn gặp những người bạn đồng nghiệp của nó đang ngồi tại quán đó. Lý do có thể là do em ngại, nhưng ngoài tình huống đó ra thì lúc đó cũng còn 1 người khác cũng vừa tới quán đó. Người đó tên là H, cũng đang đứng tại đó mua nước. Nó lại suy nghĩ: Chắc em không muốn gặp H khi mà đang đi chung với nó, nếu như vậy sẽ làm cho em khó xử. Sau đó thì thấy em đi nhanh về hướng công ty, nghe điện thoại và giống như là không muốn cho nó biết là ai đang gọi. Mặc dù em không cho biết nhưng nó vẫn cảm nhận được điều gì đang xảy ra. Nó biết là em đang nghe phone của ai. Nó cảm thấy hụt hẫng, nhạt nhẽo…thấy cái gì đó khó chịu mà không thể nói ra với bất kỳ ai. Nó chỉ biết im lặng và cảm thấy gì đó nghèn nghẹn ở cổ.
Cảm giác khó chịu xen lẫn một chút ghen tị khi mà thấy em quan tâm một người con trai khác dẫn đến nó lại rơi vào tình trạng bấn loạn một lần nữa. Vậy là cứ suy nghĩ và suy nghĩ, nó hành động như một quán tính có sẵn…tắt lappy và lấy đồ bỏ đi. Nó muốn chạy đi thật xa, chạy tới một nơi sẽ không còn phải thấy em, sẽ không phải bon chen nhiều trong cái xã hội tấp nập này. Ngay lúc bỏ đi nó cũng chưa biết là sẽ phải đi đâu, rồi sẽ ở đâu…Chỉ biết làm theo quán tình và qua bến xe, book xe lên Đà Lạt. Trước lúc đi thì em có thấy nó bước lên taxi và gọi điện chúc đi bằng an. Dĩ nhiên là ngay lúc đó em cũng không biết rõ là nó đi đâu. Và đó cũng là cuộc gọi điện cuối cùng trong 2 ngày liên tiếp mà nó nhận được. Vì khi nó bỏ đi thì nó đã quyết định là off toàn bộ, lappy, cellphone…ko muốn liên lạc với bất kỳ ai cả.
Nói là không liên lạc với bất kỳ ai cả…thế nhưng nó cũng vác em lappy theo. Sau khi ngồi lên xe lúc đó là 3h15 thì xe bắt đàu lăn bánh. Trong suốt chuyến đi thân xác nó như một người bất động, chỉ ngồi một chỗ và nhìn ra cửa kiếng của xe. Lên đến đà lạt thì cũng đã 12h hơn. Đã hết chán chưa ? hmm…nực cười nếu đã hết chán ngay thì đâu có gì đâu nhỉ ??? tại sao lại chạy lên đây nhỉ…Nói như vậy chắc ai đọc được entry này sẽ tự có câu trả lời luôn rồi ha.
Sau khi bước xuống xe thì hỏi thăm số điện thoại taxi để contact và đi dạo vòng vòng. Cuối cùng cũng có số và mượn điện thoại của hãng xe và bấm gọi 063.511.511 kêu taxi tới. Chưa đầy 5 phút sau thì taxi đã có mặt tại địa điểm hẹn và nhảy lên xe. Chú tài xế mới hỏi là đi đâu…lúc đó chưa có biết là sẽ đi đâu cả, chưa có định hướng nên mới nói chở đi vòng vòng. Sau một hồi chạy vòng vòng trong trung tâm thành phố thì lại chạy lại khu Hồ Xuân Hương. Khi đang chạy thì nó nhìn về phía trước và thấy có ghế đá bên bờ hồ. Ngay lập tức liền nói chú taxi cho ngừng xe lại và nó chạy ra đó ngồi. Nếu nhớ không lầm thì ngồi khoảng hơn 30 min thì bắt đầu cảm thấy lạnh…thực sự mà nói lúc đầu khi bước ra khỏi taxi thì cũng thấy lạnh…nhưng nỗi buồn, sự dày xéo nó đã lấn át đi cái lạnh…dường như không còn cảm giác lạnh là gì ?
Sau khi ngồi ở đó xong thì lại quay trở lại taxi và chạy đi kiếm hotel. Dường như cái thói quen online thường xuyên, nói chính xác hơn là ghiền online của nó không bỏ được. Kể ra nó vẫn còn may mắn, lúc chạy đi kiếm hotel thì kiếm đến cái hotel thứ 2 là có wifi…Thế là thanh toán fee taxi và quay vào hotel nhận phòng.
Sphere: Related Content

Bình Luận Mới