Nov 25

Một buổi chiều của sài gòn không có gì lạ và cũng không có gì là đặc biệt. Một buổi chiều man mác chút nắng, chút gió thoang thoảng pha với bụi đường và cái kẹt xe của sài gòn gợi cho anh nhớ về những kỷ niệm trong thời gian vừa qua mà anh và em quen nhau và rồi yêu nhau.

Kẹt Xe

Nhớ về những lúc chúng ta đi ăn KFC, những buổi trưa em lên sớm và đi ăn cơm trưa cùng ăn.
Nhớ lại lúc trời bắt đầu tối dần và 2 vợ chồng mình đi dạo quanh phố, lang thang hết góc này đến chỗ khác.
Nhớ lại ngày đầu tiên chúng ta đi siêu thị sau đó thì chạy qua bên Lạc Long Quân ăn KFC. Đang đi trên đường thì trời đổ mưa lâm râm…
Nhớ lại những lúc anh chạy quay chạy lại giữa 2 công ty sát nhau để chỉ ngắm nhìn em hoặc đưa cho em cái gì đó hoặc lấy cái gì đó từ em.
Nhớ lại những lần anh và em có chuyện và rồi cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt.
Nhớ lại lần anh đi Đà Lạt một mình nhưng thực sự rất rất nhớ em và muốn có em bên anh ngay lúc đó, nhớ lại những message dễ thương và đáng yêu mà em đã nhắn cho anh trong ngày hôm đó.
Nhớ lại lần đầu tiên anh lên Đà Lạt và em ra đón anh, sau đó chúng ta đi dạo phố đêm trên Đà Lạt trong khí trời mát mẻ và xen kẽ là cái lành lạnh của Đà Lạt.
Nhớ lại lần anh bỏ em đi và em đã nhắn tin & gọi điện cho anh liên tục.
Nhớ về những hy sinh của em khi em đã nghỉ làm ở VLB mà em vẫn chạy ngoài nắng, chạy từ nhà lên ăn cơm trưa với anh, chạy từ nhà, từ trường qua bên công ty anh để 2 đứa cùng đi học chung.
Nhớ lại những lần 2 đứa cãi nhau và rồi sau đó lại là những nụ cười.

Nhớ rất rất nhiều thứ, nhớ về mọi kỷ niệm giữa 2 chúng ta. Cả vui lẫn buồn.

Và nhớ cả những lúc đi chung với em…mọi người cũng như bạn bè anh đều nói là 2 đứa đẹp đôi, và mọi người đều thấy rằng là tụi mình rất hạnh phúc !!! thật vậy không hả em ?

Và nhớ cả tối hôm thứ 6 tuần vừa rồi….chúng mình cãi nhau và đang cãi thì cười và lại tiếp tục cãi tiếp.

Chiều nay lúc mà chạy xe từ công ty về bên Đông Hồ thì anh bị kẹt xe tại nhiều đoạn đường và thấy khó chịu vì bụi bặm, mệt mỏi vì công việc…nhưng nghĩ lại em yêu cũng đang phải chạy xe từ nhà qua và còn bị kẹt xe nhiều hơn nên suy nghĩ và sự mệt mỏi đó bỗng chốc tan biến và càng nghĩ thì càng thấy thương em nhiều hơn.

Em thì đang bị bệnh mà phải chạy xe như vậy nên cảm thấy thương, thương nhiều nhưng cũng không biết phải làm sao hơn. Vì anh mà em phải dang nắng, da đen đi một chút và người thì ốm đi một chút do đi nhiều.

Ước gì tình yêu của anh và em dành cho nhau đủ lớn, đủ để chúng ta tin tưởng lẫn nhau, gạt bỏ những suy nghĩ không tốt về nhau và gạt bỏ đi những chuyện nhỏ nhặt để anh được yêu em nhiều hơn và em cũng yêu anh nhiều nhiều hơn nữa.

Hôm nay là một ngày với nhiều cái mới đối với anh: một ngày mới, một tuần mới, một công việc mới, một môi trường mới, những đồng nghiệp mới và tất nhiên là người yêu thì không được mới rồi. Vì với anh có em là nhất rồi chứ còn gì nữa…anh không muốn gì hơn nữa. That’s enough

Nov 20

Đây là một câu chuyện có vẻ quen thuộc với chúng ta nhưng được mở rộng bởi CEO (Chief Executives Officer) của Coca Cola như sau:

Ngày xửa ngày xưa, có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.
Thỏ xuất phát nhanh như như bắn và chạy thụt mạng một hồi, và sau khi thấy rằng đã bỏ khá xa bạn rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc đường đua, dành chiến thắng. Thỏ giựt mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.

Bài học của câu chuyện trên là:

Chậm và ổn định đã chiến thắng cuộc đua.

Nhưng cuộc sống không quá đơn giản như thế, câu chuyện được tiếp tục phát triển thêm:
Thỏ vô cùng thất vọng vì để thua và nó cố suy nghĩ. Nó nhận ra rằng nó đã thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng, thì rùa không thể nào có cửa hạ được nó. Vì thế, nó quyết định thách thức một cuộc đua mới. Rùa đồng ý.
Lần này, thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy suốt một mạch về đích. Nó bỏ xa rùa đến mấy dặm đường.

Thế, bài học của câu chuyện này?:
Continue reading »

Nov 18

Alone

Ngày hôm nay tất cả mọi thứ đều một mình. Mới sáng sớm 7h hơn đã xách xe ra khỏi nhà và ra coffee ngồi.

- Coffee sáng một mình
- Ăn trưa + coffee trưa một mình

Out và đi rút tiền, qua 244 Huỳnh Văn Bánh charge tiền internet rồi chạy về charge tiền hàng. Sau đó thì lại mò ra trà sữa và tiếp tục:

- Trà sữa một mình
- Và 7h tối ăn tối một mình.

Thế là hết một ngày lê la từ quán này sang quán khác và làm việc một mình tại quán xá…thế nhưng việc vẫn chưa xong.

Thôi ko viết nữa, làm tiếp.

Nov 07

Tháng 11 rồi, thiệt là nhanh quá !!!

Quay qua quay lại thì mình đã có công việc ổn định so với lứa bạn bè cùng tuổi. Ít ra cũng là tụi bạn cấp 2, cấp 3 của mình. Nhưng nghĩ lại vẫn chưa có gì là ghê gớm cả nên mình lại muốn đi hơn nữa, bước xa hơn. Àh, không phải bước mà là chạy xa hơn nữa. Không phải là chạy trốn mà là chạy tiến về phía trước.

Haizz, 21 tuổi rồi…còn nhiều việc để làm quá. Bây giờ đã là cuối năm rồi mà nhiều cái vẫn chưa xong, lại chuẩn bị tổng kết năm cho bản thân đây:

- Năm nay mình đã làm được những gì ?
- Những mục tiêu đặt ra đã đạt được chưa ?
- Những vấn đề còn tồn đọng của năm.
- Cần phát triển mặt nào ? và gia giảm mặt nào ?
…vân vân….và….vân vân….

Quickly, quickly and quicklyyyyyyyyyyy.

Cho tới hiện giờ thì ITVietnam đẹp trai đã có một người yêu dzễ thương xinh đẹp rồi nhé…theo như lời Honey nói: “nhất IT chứ còn gì bằng” :”>

I & U

Vợ iu

Vợ iu 2

Vợ iu 3

Còn nhiều hình nữa muốn post nhưng không thể post hết…vì nhiều quá.

Vậy là đã được 4 tháng 12 ngày…Và 5 ngày…rồi. Cái này không nói thì cũng có người hiểu. hehehe…

PHẢI tiếp tục hoàn thành những phần còn tồn đọng và chưa giải quyết của năm nay thôi.

01:46 AM - 07.11.2008

Nov 06

Kiss the rain

Dont know wat i should say n wat i have to do.

Oct 31

MS 01

MS 02

MS 03

MS 04

MS 05

MS 06

MS 07

MS 08

Oct 22

Rồi ngày mai trời lại sáng…

Rồi mọi thứ sẽ ổn thôi nhỉ…

Lòng dặn lòng…cứ như thế thì sẽ tốt hơn…:)

Oct 15

Tận tâm cho cái gì cơ chứ ?

Tận tụy cho cái gì vậy ?

Để rồi kết quả thu lại là được những gì ?

- Hờ hững, thờ ơ, bỏ rơi, mặc kệ…

Nhạt toẹt….những lời nói và hành động hoàn toàn trái ngược nhau

hmm…nực cười..

Sự sắp đặt rất rất chu đáo và sẵn sàng…:)

Oct 15

Cười nhạt…

Mọi thứ nhạt toẹt….

13h09 - 15.10.2008

Sep 19

Sau hơn 2 ngày trời mất tích tại TP Hồ Chí Mình thì cuối cùng 7h15′ sáng nay đã có mặt tại Sài Gòn. Trong chuyến đi vừa qua có những niềm vui và cũng pha chút ít nỗi buồn do….nhắc lại….

Phew…Cuối cùng thì cũng đã hoàn thành công việc, chỉ còn chờ tới ngày 01.10 là xong.

2 ngày xa thành phố mà cứ ngỡ như là 48 tiếng xa thành phố vậy…nhớ sài gòn lém lém, đúng hơn là nhớ người sài gòn. Nhớ ai nhất ta ? hờ hờ…Nhớ con ụt của mình nhìu nhứt nè :P 2 ngày rùi không được gặp con ụt rùi nhỉ :( chiều ngày 17 mà mún phóng về lại sài gòn ngay rồi mà ko được :((…dở công dở việc. Tiếp theo là nhớ Honey, nhớ chị Hằng Zim, nhớ bạn bè trong cái yahoo vẫn hay chat, nhớ công việc …nhớ tất cả mọi thứ và vẫn nhớ cái ấy ấy =))

Trong chuyến đi vừa qua tranh thủ take some pics của con gái mình nè :”> =)). Xem xong muh hem comment là tui wánh chix àh…>:) :D

Bé Hoài Thương 01 Bé Hoài Thương 02 Bé Hoài Thương 03 HT 13 HT & me :D HT & me 2 :D HT 5 HT 6 HT 7 HT 8 HT 9 HT 10 HT 11 HT & me 3 HT 12 I n HT I and HT 2 :D I and HT 3 HT bặm trợn :D HT In Garden… I & Cat :D

Bé và Mèo Bé và Mèo 2 Bé Hoài Thương 04 HT 14 HT 15