Sep 11

Trying to play a game with yah…

Begin…

Fighting…fighting…fighting and fighting….

Today is 1st day…

11.09.2008 is first day…

I’ll remember it…i’ll remember today till i die b-)

Sep 09

Thiệt là chán quá đi…từ hôm thứ 6 tới ngày hôm nay thì gặp toàn xui xẻo…mệt mỏi, xì trét…

- Thứ 6: bịnh ko làm được gì.
- Thứ 7: tông xe. Server thì die hàng loạt, network DC củ chuối.
- Chủ nhật: tay vẫn đau nhưng sáng sớm vẫn phải lên DC fix server. Chiều thì lên schedule của thứ 2 cho anh em Tech@ làm việc. Nguyên ngày thứ 7 và chủ nhật ngồi monitor server.
- Thứ 2: Không anh em nào được ở một chỗ, sáng sớm đã phải vào công ty sớm để lo công việc chiều chủ nhật mình assign.
- Thứ 3: hàng loạt server và VPS die…thiếu người để làm việc.

Nản quá…thiếu người, server die hàng loạt, network thì củ chuối….chẳng cái gì ra hồn cả :-l..anh em ai cũng đều mệt mỏi cả…

Chỉ muốn ổn định rồi cuối ngày đi chơi (trong HCM) để relax…cuối tuần này cũng đi chơi xa để relax luôn sau một loạt biến cố vừa qua…

DP Tired

Ta chỉ biết ta đang sống, ta đang trải nghiệm, ta đang vấp ngã. Mọi thứ sẽ phải đến rồi sẽ phải qua…nhanh thôi rồi đâu sẽ vào lại đấy. Té rồi, đứng lên lại đi tiếp…Mọi thứ gia vị của cuộc sống ai cũng sẽ phải nếm, chỉ khác biệt ở mỗi con người là ai sẽ nếm gia vị nào nhiều thôi. Ta không trách và cũng không hận ai cả. Chỉ tự hỏi tại sao lại nếm vị đắng nhiều quá :)

Sep 08

Bị bịnh mấy ngày liền chưa hết.

Chưa hết bịnh thì lại bị tông xe hôm thứ 7…cho đến giờ cái tay vẫn sưng dzù :((

Tối qua quá nhức….không ngủ được, nó hành nguyên đêm…gần sáng mới thiu thiu ngủ được…

Tay đau, ko chat nhanh được, ko gõ nhanh được, ko lấy bóp trong túi ra được, ko chạy xe được, tóm lại là ko làm được gì hết…

Sep 07

Lại một lần nữa, ITVietnam lại “được” một Giám Đốc của một công ty dòm ngó…hehehe…

Tính cho tới thời điểm này thì hiện tại đã có 7 công ty dòm ngó ITVietnam…kẻ lớn nhất vẫn là Vinagames. Vậy lý do gì mà ITVietnam vẫn ở lại Digipower ? Điều đó vẫn còn là bí mật….null

BH - 1

BH - 2

BH - 3

BH - 4

Sep 05

Tối qua tính mò vào blog viết new entry cho một ngày cũ cũng là bắt đầu ngày mới cho những sự vui vẻ trong 2 ngày gần đây. Nhưng không gượng lại cơn mệt mỏi nên đành đi ngủ vào lúc 4 giờ sáng.

Làm việc buổi chiều xong thì mọi người sắp xếp đi về. Cả công ty lúc này chỉ còn 3 người, nó lại ngồi trong phòng nó một mình. Trời tới khoảng 6h thì bắt đầu chuyển mưa, thế là lại tiếp tục online.

Mặc dù trời mưa nhưng vẫn muốn ra đường cho đỡ stress và thoải mái. Ngay lúc đó đang chat với Thủy nên hỏi Thủy đi coffee ko ? Thế là đồng ý và đi, trước khi đi có gọi cho anh Hưng và chạy qua chở anh Hưng qua bên Thủy đi coffee. Lâu rồi anh em không gặp, ngồi nói thiệt nhiều và thiệt vui…

Đang lúc ở trong coffee thì 2 đứa bạn học cũ lại gọi điện. Gọi là nó chứ 1 đứa thì lớn hơn mình 2 tuổi, 1 đứa thì lớn hơn 3 tuổi. Nó gọi từ 9h mà mình đang ngồi nói chuyện với 2 anh chị nên cũng ko bỏ đi ngay được…nấn ná tới khoảng 9h45 thì bắt đầu chở anh Hưng về và move qua chỗ 2 thằng bạn. Tính ra là tăng 2…Nhìn lại thì đứa nào cũng có công việc cả, tính ra về vật chất và ổn định mình vẫn là nhất, riêng chuyện tình cảm thì không suôn sẻ thôi….haizzzzzz…MẶC KỆ NÓ….hoho….

End tăng 2 là lại muốn đi tiếp, lúc đó cũng gần 11h rồi…tính gọi cho anh BoyNike Hoàng Thuận nhưng nghĩ lại một list jobs với một số mục tiêu phía trước nên dành quay về…kìm nén một buổi tối ko đi nhậu…:))

1. Hằng Zim
Vừa về đến là lại lao vào với em iu…dù thế nào đi chăng nữa thì không thể bỏ em íh, không thể không ôm em íh… :D Ọc ọc….vừa mở cái yahoo lên thì gặp Hằng Zim…vừa chat vừa làm việc Mặc dù không hiểu nhau nhiều nhưng chat rất rất vui….hihihi…2 đứa như 2 người hâm…sometime i’m crazy. Chat tới khoảng 1h sáng thì bắt buộc phải focus vào công việc nên đành byebye…một hành động miễn cưỡng =))

Introduce ấn tượng về Hằng Zim nè:

Chữ Zim là đọc chệch từ Dream. Chữ Z trong Zim khi lật ngược lại là chữ N, lật ngược dãy ký tự lại sẽ có từ Min [ it means minimum ạ ;;) ]. Chữ M trong chữ Min lật ngược lại sẽ thành W và dãy chữ trở thành Win. <--Một nickname rất lằng nhằng phức tạp, và hầu như ai đọc xong cũng đều nhớ đến Hằng Zim này.

Sau đây là her pic:
Hằng Zim

2. Honey - My Best Friend
Chat tới gần 12h thì bắt đầu chat với Honey. Vì lý do trục trặc kỹ thuật nên chương trình tạm dừng trong giây lát. Và Honey sms cho mình…sms qua lại liên tục …oh my god…full box message..đành và buộc phải xóa bớt một số message không nên giữ lại nữa. Thực chất là move qua Thẻ Nhớ được, nhưng đã không muốn giữ lại những gì không nên giữ nữa rồi.

Thực sự giờ đây mà nói, mỗi lần mà gọi cho Honey đều nghe 1 câu hỏi vọng lại:

It bị sao vậy ?

Ôi lạy chúa…dường như mỗi lần mình buồn thì mới băt đầu gọi cho Honey. Còn những lúc khác thì lại không !tệ thât…thế mà Honey vẫn không trách mình. Những lúc mà gọi cho Honey là Honey đã biết mình gọi với mục đích gì ? null thiệt là ngại wá đi…null

Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, nhất là khi buồn thì mình lại nghĩ đến Honey đầu tiên.
- Vẫn tự hỏi tại sao lại không tâm sự với người mình yêu nhỉ ?
Khi đã hỏi câu trên thì sẽ phải hỏi tiếp 1 câu:
- Liệu có ai hiểu mình không nhỉ? Nực cười…

Thế là những lúc mình cần thì luôn có Honey động viên và an ủi…Honey luôn là người nói câu goodbye sau cùng khi mình nói goodbye trong những lúc mình buồn.

Ngày 05.09 bắt đầu với những SMS ôn lại quá khứ với Honey trong vòng 3 năm trở lại đây. Thực sự hạnh phúc, thứ hạnh phúc không phải của tình yêu mà nó là của tình bạn đấy các bạn àh. Nếu không có cái ngày đó thì đã không quen được Honey này rồi.

Đính chính một chút, gọi là Honey nhưng không phải là người yêu nhé. Just a nickname.

Àh, Sẵn tiện introduce một chút profiles về Honey:

Tên thật: Lê Hoàng Mai
Sinh nhật: 28.08.1991
Home: Disctrict 6.
Câu nói đặc biệt dành cho Honey và đối với mình là ấn tượng: Một cô bé sinh vào một ngày mùa thu với cái tên mang cả mùa xuân.

Xin phép không public nhiều info về Honey, không phải ích kỷ không muốn share người bạn này. Nhưng tớ không thích public info người khác khi chưa được chủ nhân cho phép. .

Giờ mà viết về Honey này thì không biết bao giờ mới hết, vì vậy It tạm ngưng ở đây nhé.

@Honey: 3 năm rồi đó, bạn thân tiếp nhé. Mặc dù It làm phiền Honey nhiều nhưng những lúc It cần thì lại có Honey. Thanks a lot…nullnullnullnullnull

Nhân tiện It cũng xin trích một đoạn trong: Hai Trái Tim Không Cùng Nhịp Đập

Bạn àh, nếu như đặt một mảnh ghép không đúng vị trí, không có nghĩa trò chơi đã kết thúc. Đừng ép buộc mình phải quên hết tất cả ngay lập tực, mọi thứ sẽ dần nguôi ngoai và trở thành một phần quá khứ của bạn. Tình yêu không bao giờ quay lưng với bạn, cánh cửa này đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Chỉ cần bạn đừng nhìn mãi vào cánh cửa mà bạn vừa đóng mà bỏ lỡ bao cơ hội khác đang mong chờ.

At this time I’m so tired…I just wanna focus on working and study…Dont wanna take care something anymore. ‘Cause they dont want to keep it..I’ll follow them, I just do what I like…and like what I done

Phew…this month I have a lot of targets…I’m me, I wanna be me, I dont wanna be a copy of anyone…I belong to me, I’m not belong to anyone

Yeah….working for new targets

P/s: Trong entry này việc sắp xếp số thứ tự của nhân vật ko có nghĩa là ai sẽ thân với It này hơn. hehe…

Sep 02

………………….

Aug 29

-Stress là một điều không thể tránh được trong suốt cuộc đời một con người, mà chúng ta chỉ nhận diện ra nó khi có cái gì đó nó đè nặng lên tâm hồn ta, làm ta bần thần, bứt rứt, khó chịu, khổ sở, lo âu…

-Như thế thì nó là một hiện tượng rất là thông thường trong cuộc sống, nhất là trong thời đại khoa học này mà có người còn gọi là “thời đại phiền não” (age of anxiety), vì cuộc sống lúc này là vội vã, xô bồ, bon chen…!

-Có thể nói những hiểu biết về stress là kết quả nghiên cứu từ năm 1930 cuả một bác sĩ người Canada, ông Hans Selye, nên người ta coi ông là cha đẻ cuả lý thuyết về stress…

Stress là gì?
Continue reading »

Aug 28

LDP

Aug 22

Chẹp…vậy là gần 4h sáng rồi mà có kẻ vẫn chưa chịu ngủ….Vừa mới dọn dẹp lại cho em yêu thì mới thấy cái schedule của 1 năm về trước…Càng ngày càng già rồi, trong tuần sau là cũng phải làm cái pyramid cho study mà thôi..Mà cũng chẳng phải study không, còn công việc nữa chứ nhỉ :D

One year ago…

Aug 14

Nghĩ là làm, cảm giác bấn loạn, muốn chạy đi thật xa. Trong lúc ăn cơm với em nó cảm thấy khó chịu, em có hỏi: “Mèo bị bấn loạn hả mèo”. Nó chỉ im và cười gượng…sau khi ăn xong thì tính tiền và 2 đứa bước ra khỏi quán. Nó còn nhớ rất rõ ngày hôm đó, bình thường 2 đứa sẽ ghé vào tiệm bán đồ uống và mua đồ uống. Nhưng hôm đó em lại đòi về thẳng công ty mà không ghé vào quán. Nó nhìn thấy những người đồng nghiệp của nó đang ngồi tại đó và có cảm giác là em không muốn gặp những người bạn đồng nghiệp của nó đang ngồi tại quán đó. Lý do có thể là do em ngại, nhưng ngoài tình huống đó ra thì lúc đó cũng còn 1 người khác cũng vừa tới quán đó. Người đó tên là H, cũng đang đứng tại đó mua nước. Nó lại suy nghĩ: Chắc em không muốn gặp H khi mà đang đi chung với nó, nếu như vậy sẽ làm cho em khó xử. Sau đó thì thấy em đi nhanh về hướng công ty, nghe điện thoại và giống như là không muốn cho nó biết là ai đang gọi. Mặc dù em không cho biết nhưng nó vẫn cảm nhận được điều gì đang xảy ra. Nó biết là em đang nghe phone của ai. Nó cảm thấy hụt hẫng, nhạt nhẽo…thấy cái gì đó khó chịu mà không thể nói ra với bất kỳ ai. Nó chỉ biết im lặng và cảm thấy gì đó nghèn nghẹn ở cổ.

Cảm giác khó chịu xen lẫn một chút ghen tị khi mà thấy em quan tâm một người con trai khác dẫn đến nó lại rơi vào tình trạng bấn loạn một lần nữa. Vậy là cứ suy nghĩ và suy nghĩ, nó hành động như một quán tính có sẵn…tắt lappy và lấy đồ bỏ đi. Nó muốn chạy đi thật xa, chạy tới một nơi sẽ không còn phải thấy em, sẽ không phải bon chen nhiều trong cái xã hội tấp nập này. Ngay lúc bỏ đi nó cũng chưa biết là sẽ phải đi đâu, rồi sẽ ở đâu…Chỉ biết làm theo quán tình và qua bến xe, book xe lên Đà Lạt. Trước lúc đi thì em có thấy nó bước lên taxi và gọi điện chúc đi bằng an. Dĩ nhiên là ngay lúc đó em cũng không biết rõ là nó đi đâu. Và đó cũng là cuộc gọi điện cuối cùng trong 2 ngày liên tiếp mà nó nhận được. Vì khi nó bỏ đi thì nó đã quyết định là off toàn bộ, lappy, cellphone…ko muốn liên lạc với bất kỳ ai cả.

Nói là không liên lạc với bất kỳ ai cả…thế nhưng nó cũng vác em lappy theo. Sau khi ngồi lên xe lúc đó là 3h15 thì xe bắt đàu lăn bánh. Trong suốt chuyến đi thân xác nó như một người bất động, chỉ ngồi một chỗ và nhìn ra cửa kiếng của xe. Lên đến đà lạt thì cũng đã 12h hơn. Đã hết chán chưa ? hmm…nực cười nếu đã hết chán ngay thì đâu có gì đâu nhỉ ??? tại sao lại chạy lên đây nhỉ…Nói như vậy chắc ai đọc được entry này sẽ tự có câu trả lời luôn rồi ha.

Sau khi bước xuống xe thì hỏi thăm số điện thoại taxi để contact và đi dạo vòng vòng. Cuối cùng cũng có số và mượn điện thoại của hãng xe và bấm gọi 063.511.511 kêu taxi tới. Chưa đầy 5 phút sau thì taxi đã có mặt tại địa điểm hẹn và nhảy lên xe. Chú tài xế mới hỏi là đi đâu…lúc đó chưa có biết là sẽ đi đâu cả, chưa có định hướng nên mới nói chở đi vòng vòng. Sau một hồi chạy vòng vòng trong trung tâm thành phố thì lại chạy lại khu Hồ Xuân Hương. Khi đang chạy thì nó nhìn về phía trước và thấy có ghế đá bên bờ hồ. Ngay lập tức liền nói chú taxi cho ngừng xe lại và nó chạy ra đó ngồi. Nếu nhớ không lầm thì ngồi khoảng hơn 30 min thì bắt đầu cảm thấy lạnh…thực sự mà nói lúc đầu khi bước ra khỏi taxi thì cũng thấy lạnh…nhưng nỗi buồn, sự dày xéo nó đã lấn át đi cái lạnh…dường như không còn cảm giác lạnh là gì ?

Sau khi ngồi ở đó xong thì lại quay trở lại taxi và chạy đi kiếm hotel. Dường như cái thói quen online thường xuyên, nói chính xác hơn là ghiền online của nó không bỏ được. Kể ra nó vẫn còn may mắn, lúc chạy đi kiếm hotel thì kiếm đến cái hotel thứ 2 là có wifi…Thế là thanh toán fee taxi và quay vào hotel nhận phòng.