Một buổi chiều của sài gòn không có gì lạ và cũng không có gì là đặc biệt. Một buổi chiều man mác chút nắng, chút gió thoang thoảng pha với bụi đường và cái kẹt xe của sài gòn gợi cho anh nhớ về những kỷ niệm trong thời gian vừa qua mà anh và em quen nhau và rồi yêu nhau.

Nhớ về những lúc chúng ta đi ăn KFC, những buổi trưa em lên sớm và đi ăn cơm trưa cùng ăn.
Nhớ lại lúc trời bắt đầu tối dần và 2 vợ chồng mình đi dạo quanh phố, lang thang hết góc này đến chỗ khác.
Nhớ lại ngày đầu tiên chúng ta đi siêu thị sau đó thì chạy qua bên Lạc Long Quân ăn KFC. Đang đi trên đường thì trời đổ mưa lâm râm…
Nhớ lại những lúc anh chạy quay chạy lại giữa 2 công ty sát nhau để chỉ ngắm nhìn em hoặc đưa cho em cái gì đó hoặc lấy cái gì đó từ em.
Nhớ lại những lần anh và em có chuyện và rồi cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt.
Nhớ lại lần anh đi Đà Lạt một mình nhưng thực sự rất rất nhớ em và muốn có em bên anh ngay lúc đó, nhớ lại những message dễ thương và đáng yêu mà em đã nhắn cho anh trong ngày hôm đó.
Nhớ lại lần đầu tiên anh lên Đà Lạt và em ra đón anh, sau đó chúng ta đi dạo phố đêm trên Đà Lạt trong khí trời mát mẻ và xen kẽ là cái lành lạnh của Đà Lạt.
Nhớ lại lần anh bỏ em đi và em đã nhắn tin & gọi điện cho anh liên tục.
Nhớ về những hy sinh của em khi em đã nghỉ làm ở VLB mà em vẫn chạy ngoài nắng, chạy từ nhà lên ăn cơm trưa với anh, chạy từ nhà, từ trường qua bên công ty anh để 2 đứa cùng đi học chung.
Nhớ lại những lần 2 đứa cãi nhau và rồi sau đó lại là những nụ cười.
Nhớ rất rất nhiều thứ, nhớ về mọi kỷ niệm giữa 2 chúng ta. Cả vui lẫn buồn.
Và nhớ cả những lúc đi chung với em…mọi người cũng như bạn bè anh đều nói là 2 đứa đẹp đôi, và mọi người đều thấy rằng là tụi mình rất hạnh phúc !!! thật vậy không hả em ?
Và nhớ cả tối hôm thứ 6 tuần vừa rồi….chúng mình cãi nhau và đang cãi thì cười và lại tiếp tục cãi tiếp.
Chiều nay lúc mà chạy xe từ công ty về bên Đông Hồ thì anh bị kẹt xe tại nhiều đoạn đường và thấy khó chịu vì bụi bặm, mệt mỏi vì công việc…nhưng nghĩ lại em yêu cũng đang phải chạy xe từ nhà qua và còn bị kẹt xe nhiều hơn nên suy nghĩ và sự mệt mỏi đó bỗng chốc tan biến và càng nghĩ thì càng thấy thương em nhiều hơn.
Em thì đang bị bệnh mà phải chạy xe như vậy nên cảm thấy thương, thương nhiều nhưng cũng không biết phải làm sao hơn. Vì anh mà em phải dang nắng, da đen đi một chút và người thì ốm đi một chút do đi nhiều.
Ước gì tình yêu của anh và em dành cho nhau đủ lớn, đủ để chúng ta tin tưởng lẫn nhau, gạt bỏ những suy nghĩ không tốt về nhau và gạt bỏ đi những chuyện nhỏ nhặt để anh được yêu em nhiều hơn và em cũng yêu anh nhiều nhiều hơn nữa.
Hôm nay là một ngày với nhiều cái mới đối với anh: một ngày mới, một tuần mới, một công việc mới, một môi trường mới, những đồng nghiệp mới và tất nhiên là người yêu thì không được mới rồi. Vì với anh có em là nhất rồi chứ còn gì nữa…anh không muốn gì hơn nữa. That’s enough
Bình Luận Mới