Sep 08

Bị bịnh mấy ngày liền chưa hết.

Chưa hết bịnh thì lại bị tông xe hôm thứ 7…cho đến giờ cái tay vẫn sưng dzù :((

Tối qua quá nhức….không ngủ được, nó hành nguyên đêm…gần sáng mới thiu thiu ngủ được…

Tay đau, ko chat nhanh được, ko gõ nhanh được, ko lấy bóp trong túi ra được, ko chạy xe được, tóm lại là ko làm được gì hết…

Sep 07

Lại một lần nữa, ITVietnam lại “được” một Giám Đốc của một công ty dòm ngó…hehehe…

Tính cho tới thời điểm này thì hiện tại đã có 7 công ty dòm ngó ITVietnam…kẻ lớn nhất vẫn là Vinagames. Vậy lý do gì mà ITVietnam vẫn ở lại Digipower ? Điều đó vẫn còn là bí mật….null

BH - 1

BH - 2

BH - 3

BH - 4

Sep 05

Tối qua tính mò vào blog viết new entry cho một ngày cũ cũng là bắt đầu ngày mới cho những sự vui vẻ trong 2 ngày gần đây. Nhưng không gượng lại cơn mệt mỏi nên đành đi ngủ vào lúc 4 giờ sáng.

Làm việc buổi chiều xong thì mọi người sắp xếp đi về. Cả công ty lúc này chỉ còn 3 người, nó lại ngồi trong phòng nó một mình. Trời tới khoảng 6h thì bắt đầu chuyển mưa, thế là lại tiếp tục online.

Mặc dù trời mưa nhưng vẫn muốn ra đường cho đỡ stress và thoải mái. Ngay lúc đó đang chat với Thủy nên hỏi Thủy đi coffee ko ? Thế là đồng ý và đi, trước khi đi có gọi cho anh Hưng và chạy qua chở anh Hưng qua bên Thủy đi coffee. Lâu rồi anh em không gặp, ngồi nói thiệt nhiều và thiệt vui…

Đang lúc ở trong coffee thì 2 đứa bạn học cũ lại gọi điện. Gọi là nó chứ 1 đứa thì lớn hơn mình 2 tuổi, 1 đứa thì lớn hơn 3 tuổi. Nó gọi từ 9h mà mình đang ngồi nói chuyện với 2 anh chị nên cũng ko bỏ đi ngay được…nấn ná tới khoảng 9h45 thì bắt đầu chở anh Hưng về và move qua chỗ 2 thằng bạn. Tính ra là tăng 2…Nhìn lại thì đứa nào cũng có công việc cả, tính ra về vật chất và ổn định mình vẫn là nhất, riêng chuyện tình cảm thì không suôn sẻ thôi….haizzzzzz…MẶC KỆ NÓ….hoho….

End tăng 2 là lại muốn đi tiếp, lúc đó cũng gần 11h rồi…tính gọi cho anh BoyNike Hoàng Thuận nhưng nghĩ lại một list jobs với một số mục tiêu phía trước nên dành quay về…kìm nén một buổi tối ko đi nhậu…:))

1. Hằng Zim
Vừa về đến là lại lao vào với em iu…dù thế nào đi chăng nữa thì không thể bỏ em íh, không thể không ôm em íh… :D Ọc ọc….vừa mở cái yahoo lên thì gặp Hằng Zim…vừa chat vừa làm việc Mặc dù không hiểu nhau nhiều nhưng chat rất rất vui….hihihi…2 đứa như 2 người hâm…sometime i’m crazy. Chat tới khoảng 1h sáng thì bắt buộc phải focus vào công việc nên đành byebye…một hành động miễn cưỡng =))

Introduce ấn tượng về Hằng Zim nè:

Chữ Zim là đọc chệch từ Dream. Chữ Z trong Zim khi lật ngược lại là chữ N, lật ngược dãy ký tự lại sẽ có từ Min [ it means minimum ạ ;;) ]. Chữ M trong chữ Min lật ngược lại sẽ thành W và dãy chữ trở thành Win. <--Một nickname rất lằng nhằng phức tạp, và hầu như ai đọc xong cũng đều nhớ đến Hằng Zim này.

Sau đây là her pic:
Hằng Zim

2. Honey - My Best Friend
Chat tới gần 12h thì bắt đầu chat với Honey. Vì lý do trục trặc kỹ thuật nên chương trình tạm dừng trong giây lát. Và Honey sms cho mình…sms qua lại liên tục …oh my god…full box message..đành và buộc phải xóa bớt một số message không nên giữ lại nữa. Thực chất là move qua Thẻ Nhớ được, nhưng đã không muốn giữ lại những gì không nên giữ nữa rồi.

Thực sự giờ đây mà nói, mỗi lần mà gọi cho Honey đều nghe 1 câu hỏi vọng lại:

It bị sao vậy ?

Ôi lạy chúa…dường như mỗi lần mình buồn thì mới băt đầu gọi cho Honey. Còn những lúc khác thì lại không !tệ thât…thế mà Honey vẫn không trách mình. Những lúc mà gọi cho Honey là Honey đã biết mình gọi với mục đích gì ? null thiệt là ngại wá đi…null

Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, nhất là khi buồn thì mình lại nghĩ đến Honey đầu tiên.
- Vẫn tự hỏi tại sao lại không tâm sự với người mình yêu nhỉ ?
Khi đã hỏi câu trên thì sẽ phải hỏi tiếp 1 câu:
- Liệu có ai hiểu mình không nhỉ? Nực cười…

Thế là những lúc mình cần thì luôn có Honey động viên và an ủi…Honey luôn là người nói câu goodbye sau cùng khi mình nói goodbye trong những lúc mình buồn.

Ngày 05.09 bắt đầu với những SMS ôn lại quá khứ với Honey trong vòng 3 năm trở lại đây. Thực sự hạnh phúc, thứ hạnh phúc không phải của tình yêu mà nó là của tình bạn đấy các bạn àh. Nếu không có cái ngày đó thì đã không quen được Honey này rồi.

Đính chính một chút, gọi là Honey nhưng không phải là người yêu nhé. Just a nickname.

Àh, Sẵn tiện introduce một chút profiles về Honey:

Tên thật: Lê Hoàng Mai
Sinh nhật: 28.08.1991
Home: Disctrict 6.
Câu nói đặc biệt dành cho Honey và đối với mình là ấn tượng: Một cô bé sinh vào một ngày mùa thu với cái tên mang cả mùa xuân.

Xin phép không public nhiều info về Honey, không phải ích kỷ không muốn share người bạn này. Nhưng tớ không thích public info người khác khi chưa được chủ nhân cho phép. .

Giờ mà viết về Honey này thì không biết bao giờ mới hết, vì vậy It tạm ngưng ở đây nhé.

@Honey: 3 năm rồi đó, bạn thân tiếp nhé. Mặc dù It làm phiền Honey nhiều nhưng những lúc It cần thì lại có Honey. Thanks a lot…nullnullnullnullnull

Nhân tiện It cũng xin trích một đoạn trong: Hai Trái Tim Không Cùng Nhịp Đập

Bạn àh, nếu như đặt một mảnh ghép không đúng vị trí, không có nghĩa trò chơi đã kết thúc. Đừng ép buộc mình phải quên hết tất cả ngay lập tực, mọi thứ sẽ dần nguôi ngoai và trở thành một phần quá khứ của bạn. Tình yêu không bao giờ quay lưng với bạn, cánh cửa này đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Chỉ cần bạn đừng nhìn mãi vào cánh cửa mà bạn vừa đóng mà bỏ lỡ bao cơ hội khác đang mong chờ.

At this time I’m so tired…I just wanna focus on working and study…Dont wanna take care something anymore. ‘Cause they dont want to keep it..I’ll follow them, I just do what I like…and like what I done

Phew…this month I have a lot of targets…I’m me, I wanna be me, I dont wanna be a copy of anyone…I belong to me, I’m not belong to anyone

Yeah….working for new targets

P/s: Trong entry này việc sắp xếp số thứ tự của nhân vật ko có nghĩa là ai sẽ thân với It này hơn. hehe…

Sep 03

Thuy Chi


Sáng tác: Việt Anh
Trình bày: Thùy Chi

Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Anh như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.

Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo,
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn gió khuya quán quen chờ sáng

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,
Quên đi tình yêu quá vô tình.
Sương giăng hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời anh
Đâu hay một hôm gió mùa thu

———-
Bây giờ đã là 2:11 AM - 03.09.2008 Đang ngồi học, bị stress với tài liệu và cả một số việc trong thời gian vừa qua cũng như sắp tới, nên đành relax bằng cách nghe lại một số bài nhạc của Thùy Chi. Mặc dù bài này cũng đã lâu rồi, nghe đi nghe lại rất nhiều lần nhưng không thể nào chán được. Cùng nghe với Mèo thêm 1 lần nữa nhé:
———-

Ca Khúc : Đêm Nằm Mơ Phố
Thể Hiện : Thùy Chi
Xem Chi Tiết: Lời Nhạc & Download Tại Music.2Giay.Com

Đêm, và mưa lại rơi những giọt tí tách từ mái hiên. Có lẽ, thời tiết ngoài ấy, trời đã lập đông. Chỉ một cô bé biết, ngồi lại cạnh mình bên góc quán cóc ven đường giờ đây chỉ là những kỉ niệm. Những nỗi nhớ của em về một mùa gió lạnh ở thành phố quê hương đang mơn man quay trở lại. Và hình như, em cũng đang có cảm giác gió lạnh chập chờn ở nơi xứ nắng này. Đâu đó trong đêm yên tĩnh, tiếng gió xao xác đang đưa vầng trăng nhích dần lên cao. Đêm thứ bao nhiêu không nhớ, cô bé ngồi trong góc quán quen ấy và lặng im thức trắng cùng phố…

Hà Nội trong mỗi người mỗi một khác biệt. Với những người lớn tuổi, Thăng Long cổ kính với những bức tường thành đổ vỡ. Dưới con mắt người nghệ sĩ, Hà thành như một cô gái đẹp dịu dàng thướt tha trong tà áo dài Việt. Và đa số du khách biết đến Hà Nội khi hương hoa sữa mùa thu đã ngấm ngầm đi vào nỗi nhớ. Cô bé của tôi thì muốn nhớ đến thành phố của mình với buổi sớm sương giăng trên các nẻo đường. Khi đã sống ở Hà Nội và rời đi tới những miền đất khác, trái tim cô bé ấy vẫn ghi đậm cảm xúc bảng lảng những hình ảnh quá đỗi thân quen. Và chỉ có bấy nhiêu về nơi ấy, đâu còn gì trong em sống dậy được nữa khi đôi mắt đã không còn thấy ánh mặt trời…

Khi tiếng còi tàu rúc lên hồi tiễn biệt, em ngồi đó hướng ánh mắt vô hồn ra ngoài khoảng không sân ga. Đưa tay ra ngoài cửa sổ tàu, em biết nắng đang nhảy nhót trên bàn tay mình, gió đang vỗ về chia sẻ và ở đâu đó hương hoa sữa thoảng đưa rất nhẹ. Vậy là em sẽ rời Hà Nội và đi vào Nam. Đưa tiễn em lần cuối là con gió mùa thu chợt lạnh. Em chỉ cảm thấy thế. Em không thấy những nỗi buồn trên gương mặt của ai đó, không biết người nào tiễn đưa em đứng ngoài kia ôm mặt khóc… Giờ thì ngày cũng như đêm, em đánh rơi ý niệm về thời gian và không gian để mà mong muốn bất kể điều gì. Có lẽ, em đã muốn nhìn thấy ai ngoài kia lần cuối. Nhưng rốt cuộc, bất lực trước những cảm giác mới không thể thay thế đôi mắt, em bật khóc. Tàu chuyển bánh và mang theo tất cả vào ký ức xa rồi ánh sáng…

Cô bé lẳng lặng ngồi nghe bên thềm mưa thêm ngày một nặng hạt. Không chút ánh sáng. Ngoài đường chắc không còn ai lai vãng. Ngồi sát vào góc tường, lục tìm trong chiếc túi đeo bên mình, em lấy tai nghe và lần tìm những phím bấm trên chiếc mp3. “Đêm nằm mơ phố” mang nhiều hàm nghĩa và trong nỗi khát khao của em, được một lần nhìn thấy lại ánh sáng. Bỗng nghe đâu đó tiếng thở dài. Nghe quen lạ! Nhưng rồi tiếng nhạc nhẹ chầm chậm lướt đi…

Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Em như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.

Đã có lần em thấy từ khung cửa sổ phòng mình cả căn gác mái đắm trong một màu vàng huyền ảo dưới ánh trăng. Trăng thì chẳng bao giờ vỡ đâu, em nghĩ thế. Nhưng giờ đây trong con mắt nhìn bóng đêm hoàn hảo, em mơ ước lại được về căn gác ấy, ngồi nơi thềm trăng và hát. Điều duy nhất em làm được, là tưởng tượng trong tăm tối một chút ánh sáng nhỏ nhoi. Và dường như em đã tự huyễn hoặc mình bao lần rồi, thứ chỉ tồn tại trong kí ức. Nhớ làm sao, những con phố lá vàng rơi đầy, thành cổ rêu xanh nghìn tuổi, những sớm sang mùa sương giăng quanh những con đường bên người ấy… Đến một cảm giác về gió cũng rất mơ hồ nếu không thấy tóc mình bay lên, không biết nắng nếu không thấy nóng khi đi chân trần trên đất, không biết trời sắp mưa vì đâu còn thấy mây giông trên đầu. Nhưng điều buồn nhất với em là không thể cảm thấy sương rơi bên mình dù đã rất cố gắng đưa tay về trước tới khi ướt đẫm nước trong lòng tay. Thứ mà đơn giản em có thể nhìn thấy được mỗi hoàng hôn, thứ như khói trắng lửng lơ trong không trung sao thật khó, thật nhớ, thật buồn. Em không thể cầm lấy, em không thể sờ thấy,thật buồn là em không có cảm giác với điều làm em nhớ nhất về Hà Nội được nữa, vì em không thể nhìn thấy…

Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo,
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng

Tiếng nhạc chậm buồn và tiếng hát lảnh lót giữa thu không cứ luồn vào trong ký ức, khơi dậy cái nhìn ngày thời tiết chuyển mùa. Nhưng em chỉ cảm nhận được ánh đèn leo lét trong quán từ một nguồn hơi ấm nhỏ nhoi cạnh mình. “Đêm nằm mơ phố” như nói lên nỗi niềm trong em, đã quá nhẹ với xót xa và đau đớn nhưng vẫn da diết và dễ dàng bật khóc. Em không biết ở Sài thành trời có đổi gió bất ngờ như ngoài Bắc hay không. Nhưng đêm hôm nay em cứ mang theo áo khoác và ngồi chờ điều kì diệu của mình đến. Một ngày nào đó tay biết lạnh mùa đông, biết thứ mật vàng ánh trăng theo gót về nhà, thì giờ đây em cứ ủ dột bên ánh đèn dầu tù mù của người chủ quán cóc. Chiếc ghế gỗ cứ chực nghiêng qua một bên, em sợ nó đổ nếu không nhìn thấy nó khập khiễng. Ừ nhỉ, em chênh vênh nhận ra mình đâu nhìn thấy… Ngoài trời, ánh trăng có đi qua những đám mây đen dày mà rót xuống con đường buồn im vắng?… Con đường vàng ánh trăng… Có tiếng ho khẽ. Em khẽ hỏi người chủ quán:”đường phố mùa này ở Sài Gòn vàng vọt quá bác nhỉ?”. Người chỉ quán cất giọng trầm khàn trả lời:” Đêm nào chẳng vậy, cháu. Đèn cao áp đầy đường mà”. À… em bật lên tiếng thốt khẽ. Em quên mất, em không nhớ ra ánh đèn thành phố thế nào. Em mỉm cười, đôi mắt xa xăm hát khe khẽ theo bài hát…

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,
Quên đi tình yêu quá vô cùng.
Sương giăng Hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời em

Có một điều ước trong đêm nay, em đã chờ đợi cả năm rồi, hình như chừng đó thời gian thì phải, cái nắm tay ấm áp và những lời thì thầm kể chuyện đường phố. Em đã hầu như chỉ biết đến cuộc sống buồn tẻ nơi căn phòng tràn ngập hương hoa tử đinh hương nồng nàn mỗi buổi sớm, tiếng đôi chim trong lồng líu lo hót, tiếng chú mèo quá đỗi hiền lành cứ cuộn tròn vào lòng em ngủ,… Và em chỉ đến cái quán cóc này một tháng nay để nghe không khí Noel đã về. Người ta đi chơi nhiều quá, còn em thì ngồi đây, từ lúc còi xe inh ỏi, tiếng bước chân loẹt xoẹt qua lại, tiếng người nói râm ran không một giọng Bắc… Không còn nhớ nổi trong ngày xưa ấy, sương có giăng mắc trên những cành thông, có thấy cái lạnh thấu da nhưng vẫn cảm thấy ấm áp bên bạn bè, có nhìn thấy ánh trăng buồn bã thay vì những ánh đèn trang trí khắp đường phố. Em lại ngồi đây, đôi mắt đã chết, cái nhìn đã hết, đâu còn gì niềm vui, không ông già Noel nào cho em được cảm giác xưa ấy. Em ngồi tới quá khuya và điều ước của em có lẽ phải được thực hiện rồi, nếu được… Em bật khóc và lần này em không giấu được tiếng thổn thức nữa…

“Em có muốn nhớ lại ngày bên anh không?”

Và chỉ có thế, em ngẩng lên, im bặt, nhớ lại điều gì đó, tiếng thở dài, tiếng ho nhẹ, tiếng của … Anh!? Em đưa tay về trước. Lần tìm hình dạng khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, đôi môi ấy,… Em sửng sốt quá. Và em biết, đêm nằm mơ phố lại về …

(Trích từ chuyên mục Bài Hát Vàng - nhacSO.net)

Sep 02

………………….

Aug 29

-Stress là một điều không thể tránh được trong suốt cuộc đời một con người, mà chúng ta chỉ nhận diện ra nó khi có cái gì đó nó đè nặng lên tâm hồn ta, làm ta bần thần, bứt rứt, khó chịu, khổ sở, lo âu…

-Như thế thì nó là một hiện tượng rất là thông thường trong cuộc sống, nhất là trong thời đại khoa học này mà có người còn gọi là “thời đại phiền não” (age of anxiety), vì cuộc sống lúc này là vội vã, xô bồ, bon chen…!

-Có thể nói những hiểu biết về stress là kết quả nghiên cứu từ năm 1930 cuả một bác sĩ người Canada, ông Hans Selye, nên người ta coi ông là cha đẻ cuả lý thuyết về stress…

Stress là gì?
Continue reading »

Aug 28

LDP

Aug 25

Sorry seems to be the hardest word (Elton John&Blue)

What I got to do to make you love me?
What I got to do to make you care?
What do I do when lightning strikes me?
And I wake to find that you’re not there?

What I got to do to make you want me?
What I got to do to be heard?
What do I say when its all over? (babe)
Sorry seems to be the hardest word

It’s sad, so sad
It’s a sad, sad situation
And it’s getting more and more absurd
It’s so sad so sad
Why can’t we talk it over?
Oh it seems to me
Sorry seems to be the hardest word

What I do to make you want me?
What I got to do to be heard?
What do I say when it’s all over?
Sorry seems to be the hardest word

(Elton John)
It’s sad, so sad
It’s a sad sad situation
And it’s gotten more and more absurd
It’s sad, so sad
Why can’t we talk it over?
Oh it seems to me
Sorry seems to be the hardest word

Yeh…..sorry
Nah…….
Sorry

What do I do to make you love me?
What I got to do to be heard?
What do I do when lightning strikes me?
Yeah…..What do I got to do?
What do I got to do?
When sorry seems to be the hardest word

Translation:

Lời xin lỗi dường như là quá khó- Blue & Elton John

Anh phải làm sao để được em yêu?
Anh phải làm sao để em chú ý ?
Anh phải làm gì đây trong cơn choáng váng ?
Và anh tỉnh giấc và ngỡ ra em không còn ở nơi xưa

Anh phải làm gì để em cần có anh ?
Anh phải làm gì để anh được lắng nghe ?
Anh phải nói gì khi mọi điều đã hết ?
Lời xin lỗi dường như quá khó làm sao

Buồn và buồn
Chỉ một cảm giác buồn nặng trĩu
Nỗi buồn đến lặng lẽ và kỳ lạ
Buồn làm sao
Vì sao hai ta không thể nào nói hết
Hay là vì trong anh
Lời xin lỗi dường như quá khó làm sao

Anh phải làm gì để em cần có anh
Anh phải làm gì để anh được lắng nghe
Anh phải nói gì khi mọi điều đã hết
Lời xin lỗi dường như quá khó làm sao

Buồn và buồn
Chỉ một cảm giác buồn nặng trĩu
Nỗi buồn đến lặng lẽ và kỳ lạ
Buồn làm sao
Vì sao hai ta không thể nào nói hết
Hay là vì trong anh
Lời xin lỗi dường như quá khó làm sao

Ôi, anh xin lỗi

Anh phải làm sao để được em yêu ?
Anh phải làm sao để được lắng nghe ?
Anh phải làm sao trong cơn choáng váng ?
Anh phải làm gì đây ?
Anh phải làm gì đây ?
Khi lời xin lỗi dường như quá khó phải không em

Ca Khúc : Sorry Seem To Be The Hardest Word
Thể Hiện : Blue & Elton John
Xem Chi Tiết: Lời Nhạc & Download Tại Music.2Giay.Com

Aug 22

Chẹp…vậy là gần 4h sáng rồi mà có kẻ vẫn chưa chịu ngủ….Vừa mới dọn dẹp lại cho em yêu thì mới thấy cái schedule của 1 năm về trước…Càng ngày càng già rồi, trong tuần sau là cũng phải làm cái pyramid cho study mà thôi..Mà cũng chẳng phải study không, còn công việc nữa chứ nhỉ :D

One year ago…

Aug 19

Lại một lần nữa được biết cái cảm giác đau như thế nào ? Lại trở về như một con thú nhỏ bị thương…nó sợ đau..nó sợ bị tổn thương…nó lại sống khép kín hơn…thu mình vào một góc nhỏ hơn…

Vẫn để lại luôn là những dấu chấm hỏi ???

Từ mong chờ, hy vọng rồi đến thất vọng và cuối cùng, gần như là tuyệt vọng.

Giờ thì lại nhớ lại câu…

Bất cứ sự vật nào cũng có ngày tận thế, chẳng nhẽ bạn lại hy vọng rằng tình yêu có thể là một ngoại lệ sao ???

Nhưng mà chúng ta chưa yêu nhau mà nhỉ…Nếu có cũng chỉ là nó yêu em quá nhiều….chứ em chưa hề nói là yêu nó….ngay cả một từ thích nó…

Nó chỉ dám trách nó…không thể trách ai khác…Trách nó yêu em quá nhiều..

Trách nó vì cái bản tính ích kỷ của nó…

Nếu không yêu thì sao ích kỷ nhỉ ???

Với một người con gái khác làm như vậy liệu có nó care không…

Chấm hỏi vẫn chỉ là chấm hỏi….

Trong đầu chỉ còn suy nghĩ ngày mai họp xong rồi lại đi đâu ???